1
00:00:05,939 --> 00:00:07,974
<i>Có một chiều không gian thứ năm</i>

2
00:00:07,999 --> 00:00:10,540
<i>nằm ngoài nhận thức con người.</i>

3
00:00:10,565 --> 00:00:13,562
<i>Chiều không gian mênh mông như vũ trụ</i>

4
00:00:13,587 --> 00:00:16,288
<i>và trường tồn như vô tận.</i>

5
00:00:16,548 --> 00:00:20,109
<i>Nó là vùng giao thoa giữa
ánh sáng và bóng tối,</i>

6
00:00:20,134 --> 00:00:22,438
<i>giữa khoa học và dị đoan.</i>

7
00:00:22,463 --> 00:00:25,528
<i>Và nó nằm giữa tận cùng nỗi sợ hãi</i>

8
00:00:25,553 --> 00:00:28,328
<i>và đỉnh cao tri thức.</i>

9
00:00:28,631 --> 00:00:31,149
<i>Chiều không gian của trí tưởng tượng.</i>

10
00:00:31,174 --> 00:00:35,197
<i>Đây là nơi chúng ta gọi là
Chốn Chạng vạng.</i>

11
00:00:35,364 --> 00:00:38,530
<font color="#FFCDC9">The Twilight Zone
Season 1, tập 9: Perchance to Dream</font>

12
00:00:38,555 --> 00:00:41,831
<font color="#FFCDC9">Dịch: Ngủ Show - ngushow.com</font>

13
00:00:51,617 --> 00:00:53,679
<i>12 giờ trưa.</i>

14
00:00:53,704 --> 00:00:56,603
<i>Cảnh quan bình dị,
thành phố bình dị.</i>

15
00:00:57,023 --> 00:01:00,346
<i>Giờ trưa với hàng nghìn người bình dị.</i>

16
00:01:00,371 --> 00:01:02,360
<i>Với hầu hết, giờ này là giờ nghỉ.</i>

17
00:01:02,385 --> 00:01:04,974
<i>Một khoảng lặng
trong dòng chảy của ngày.</i>

18
00:01:04,999 --> 00:01:07,583
<i>Hầu hết, nhưng có ngoại lệ.</i>

19
00:01:07,608 --> 00:01:10,416
<i>Với Edward Hall, thời gian là kẻ thù.</i>

20
00:01:10,441 --> 00:01:13,805
<i>Và một giờ sắp tới
là vấn đề sinh tử.</i>

21
00:01:47,318 --> 00:01:49,481
Anh à.

22
00:01:50,065 --> 00:01:52,133
Sao vậy? Anh oomsà?

23
00:01:52,273 --> 00:01:54,144
Không.

24
00:01:57,230 --> 00:01:59,751
ELIOT RATHMANN, BÁC SĨ

25
00:02:09,234 --> 00:02:11,671
Lịch hẹn đến rồi, anh Hall à.

26
00:02:15,793 --> 00:02:17,645
Mời anh vào.

27
00:02:27,470 --> 00:02:29,387
Chào anh Hall.

28
00:02:31,022 --> 00:02:33,484
- Sao vậy? Anh bệnh à?
- Không.

29
00:02:34,123 --> 00:02:36,323
Tôi mệt thôi.

30
00:02:36,903 --> 00:02:38,555
Anh nên nghỉ ngơi.

31
00:02:38,580 --> 00:02:41,035
Qua đây, anh Hall.

32
00:02:43,884 --> 00:02:45,762
Anh ngồi đi.

33
00:03:19,721 --> 00:03:22,682
Tôi tưởng anh bảo mệt.

34
00:03:22,760 --> 00:03:26,098
Tôi có mệt. Người mệt mỏi nhất thế giới.

35
00:03:26,631 --> 00:03:28,743
Anh biết tôi thức mấy giờ rồi không?

36
00:03:28,768 --> 00:03:30,688
72 giờ.

37
00:03:31,279 --> 00:03:32,904
Gần bốn ngày đêm.

38
00:03:32,929 --> 00:03:35,248
Anh không ngủ được hả?

39
00:03:35,668 --> 00:03:38,388
Không, bác sĩ à.
Không ngủ được, không được ngủ.

40
00:03:38,838 --> 00:03:42,310
Tôi không được ngủ vì nếu ngủ,
tôi sẽ không tỉnh nữa.

41
00:03:51,314 --> 00:03:52,820
Cảm ơn anh.

42
00:03:53,240 --> 00:03:56,241
Tôi đi loanh quanh được không?
Làm thế mới tỉnh.

43
00:03:56,266 --> 00:03:58,601
Anh trồng cây chuối cũng được.

44
00:04:00,191 --> 00:04:03,435
- Sao cười?
- Cười anh. Bác sĩ tâm lý thật không?

45
00:04:03,460 --> 00:04:04,999
Sao anh hỏi?

46
00:04:05,819 --> 00:04:07,887
Không như tôi hình dung.

47
00:04:07,925 --> 00:04:11,857
Hình dung ông già râu trắng
và nói giọng Đức?

48
00:04:11,882 --> 00:04:14,075
- Chắc thế.
- Tôi hiểu.

49
00:04:14,100 --> 00:04:16,964
Ai cũng mong đợi vậy,
và lúc nào cũng thất vọng.

50
00:04:17,157 --> 00:04:20,327
Thỉnh thoảng tôi tính ngụy trang.

51
00:04:21,239 --> 00:04:24,432
- Thoải mái hơn chưa?
- Bác sĩ à.

52
00:04:26,105 --> 00:04:29,102
Anh không giúp được tôi.
Tổ phí thời gian của anh.

53
00:04:29,127 --> 00:04:30,737
- Anh chắc chắn?
- Vâng.

54
00:04:30,762 --> 00:04:32,212
Vậy sao anh đến gặp tôi?

55
00:04:32,237 --> 00:04:35,592
- Fred Jackson, bác sĩ quen bảo tôi.
- Vâng, anh ta có gọi tôi.

56
00:04:35,617 --> 00:04:38,001
- Anh ta nói gì?
- Ít thôi.

57
00:04:38,648 --> 00:04:41,693
Tên anh, Edward Hall.

58
00:04:41,718 --> 00:04:44,124
Tuổi, 35, nghề nghiệp, nhà phác họa.

59
00:04:44,149 --> 00:04:47,453
Độc thân, có vấn đề tim,
không có tiền sử tâm thần. Vậy thôi.

60
00:04:48,722 --> 00:04:51,350
Anh muốn kể nốt cho tôi không?

61
00:04:52,427 --> 00:04:55,097
Thôi, bỏ qua đi.

62
00:05:04,100 --> 00:05:05,727
Anh Hall.

63
00:05:07,628 --> 00:05:11,109
Anh nghĩ trốn chạy
có ích gì không?

64
00:05:11,396 --> 00:05:12,963
Đừng hiểu nhầm tôi.

65
00:05:12,988 --> 00:05:16,482
Đôi khi chạy trốn là đáp án đúng đắn.

66
00:05:16,507 --> 00:05:19,663
Tôi không biết bài toán của anh
có đúng kiểu đó không.

67
00:05:20,015 --> 00:05:22,657
Có thể đúng, có thể sai.

68
00:05:23,835 --> 00:05:26,756
Anh cứ làm gì tùy ý.

69
00:05:30,862 --> 00:05:33,618
Anh hứa không bắt tôi
mặc áo cho bệnh nhân tâm thần?

70
00:05:33,733 --> 00:05:36,119
Tôi không hứa hẹn gì.

71
00:05:38,577 --> 00:05:40,923
Cũng chẳng khác gì nhau.

72
00:05:46,330 --> 00:05:49,280
Tôi mở ra nhé?

73
00:05:56,775 --> 00:05:58,151
Sâu đấy.

74
00:06:01,527 --> 00:06:03,389
Anh Hall à, tôi...

75
00:06:03,700 --> 00:06:06,586
Tôi phải đóng cửa sổ.

76
00:06:06,746 --> 00:06:08,271
Tôi muốn hít thở thôi.

77
00:06:08,676 --> 00:06:11,282
Vậy tôi sẽ tăng cường độ điều hòa.

78
00:06:11,422 --> 00:06:14,066
Hiệu quả nhất khi đóng cửa sổ.

79
00:06:14,246 --> 00:06:16,163
Anh nghĩ tôi sẽ nhảy?

80
00:06:16,741 --> 00:06:18,303
Có thể.

81
00:06:19,034 --> 00:06:21,998
Không có chuyện đó.
Tôi muốn sống. Vấn đề ở đấy.

82
00:06:23,389 --> 00:06:28,570
Anh Hall, mời anh kể cho tôi
tất tần tật.

83
00:06:29,417 --> 00:06:30,918
Bắt đầu ở đâu tùy anh.

84
00:06:31,574 --> 00:06:34,173
Được, nhưng tôi cảnh báo,

85
00:06:34,198 --> 00:06:36,696
anh sẽ nghĩ đầu tôi mất vài con ốc.

86
00:06:36,920 --> 00:06:39,290
Vài con ốc thì tìm được, anh Hall.

87
00:06:39,422 --> 00:06:41,632
Mời anh.

88
00:06:52,404 --> 00:06:54,226
Anh đã bao giờ nhìn tranh này chưa?

89
00:06:54,410 --> 00:06:56,045
Thực sự nhìn chưa?

90
00:06:56,650 --> 00:06:58,610
Tôi nghĩ là kĩ rồi, sao vậy?

91
00:06:59,983 --> 00:07:01,690
Nó có từng di chuyển chưa?

92
00:07:03,056 --> 00:07:04,213
Chưa.

93
00:07:04,238 --> 00:07:06,075
Theo tôi biết là chưa.

94
00:07:06,993 --> 00:07:09,414
Tôi có thể làm nó di chuyển.

95
00:07:09,582 --> 00:07:10,891
Anh làm được?

96
00:07:10,916 --> 00:07:12,365
Vâng.

97
00:07:12,672 --> 00:07:16,155
Nhưng không hẳn.

98
00:07:16,424 --> 00:07:19,345
Hồi còn nhỏ, nhà tôi
có một bức tranh giống.

99
00:07:19,699 --> 00:07:22,482
Không giống hẳn nhưng khá sát.

100
00:07:22,741 --> 00:07:24,267
Một con thuyền.

101
00:07:24,481 --> 00:07:26,503
Mẹ thường bảo tôi nhìn.

102
00:07:26,767 --> 00:07:29,842
Mẹ nói cứ nhìn là
sẽ đến lúc nó di chuyển.

103
00:07:29,926 --> 00:07:32,736
Tôi chỉ cần dán mắt vào thôi.

104
00:07:33,249 --> 00:07:36,659
Tôi không tin mẹ,
nhưng lời mẹ níu lấy tôi.

105
00:07:36,684 --> 00:07:40,480
Có đêm tôi dành cả tiếng
chỉ nhìn con thuyền ngớ ngẩn đấy.

106
00:07:40,872 --> 00:07:42,726
Vậy nó di chuyển không?

107
00:07:44,850 --> 00:07:46,770
Có.

108
00:07:47,307 --> 00:07:49,550
Anh biết là không có gì lạ mà.

109
00:07:49,575 --> 00:07:52,247
- Ảo giác thị giác.
- Tôi biết.

110
00:07:52,835 --> 00:07:55,627
Nhưng sau một thời gian,
tôi không kiểm soát được.

111
00:07:56,004 --> 00:07:59,802
Mỗi khi tôi nhìn thuyền đó,
buồm căng lên, và bắt đầu chìm.

112
00:08:00,668 --> 00:08:02,481
Tôi không kiểm soát được.

113
00:08:02,973 --> 00:08:05,741
Trẻ tuổi ăn tuổi lớn
có sức tưởng tượng mà.

114
00:08:05,766 --> 00:08:09,087
Tôi hiểu.
Lúc đấy tôi có hiểu như vậy.

115
00:08:10,034 --> 00:08:11,941
Nhưng trọng tâm là,

116
00:08:11,966 --> 00:08:14,781
tôi sợ như là chuyện xảy ra thật vậy.

117
00:08:15,576 --> 00:08:17,245
Trí óc là mọi thứ.

118
00:08:17,270 --> 00:08:20,755
Nếu mình nghĩ tay đau,
mà không có nguồn cơn gì,

119
00:08:20,780 --> 00:08:23,033
thì vẫn đau, phải không?

120
00:08:23,176 --> 00:08:24,809
Phải.

121
00:08:38,161 --> 00:08:40,783
Anh thức bằng cách đó à?

122
00:08:41,269 --> 00:08:42,937
Còn cách nào nữa?

123
00:08:42,962 --> 00:08:45,481
- Liều lượng mỗi ngày?
- Tôi không biết.

124
00:08:45,506 --> 00:08:47,342
Tôi cũng không còn lâu đâu.

125
00:08:47,367 --> 00:08:49,372
Anh muốn nghe nốt không đây?

126
00:08:49,397 --> 00:08:51,150
Vâng

127
00:08:53,590 --> 00:08:56,578
Lúc 15 tuổi, tôi bị thấp tim.

128
00:08:56,625 --> 00:08:59,172
Họ nói tôi không khỏi hẳn được.

129
00:08:59,549 --> 00:09:01,334
Họ nói tôi phải từ tốn.

130
00:09:01,359 --> 00:09:03,243
Không thể dục quá sức.

131
00:09:03,268 --> 00:09:06,979
Không đi bộ lâu,
không đi cầu thang, tránh sốc.

132
00:09:07,004 --> 00:09:09,912
Họ bảo né bất cứ loại sốc nào.

133
00:09:12,505 --> 00:09:15,005
 Họ quên trí tưởng tượng của tôi.

134
00:09:16,245 --> 00:09:19,967
Ba năm trước, một phụ nữ bị giết
bởi một kẻ trốn ở ghế sau.

135
00:09:20,623 --> 00:09:22,831
Chắc anh biết từ báo.
Tôi đọc báo.

136
00:09:23,232 --> 00:09:25,208
Vụ đó làm tôi suy nghĩ.

137
00:09:26,108 --> 00:09:28,648
Có khi có kẻ trốn ở ghế sau của tôi.

138
00:09:29,224 --> 00:09:32,979
Có lẽ một tối lái xe qua Laurel Canyon,
tôi nhìn vào gương chiếu hậu.

139
00:09:33,004 --> 00:09:35,401
Và tôi thấy ai hay cái gì đó

140
00:09:35,426 --> 00:09:38,853
hiện hình từ bóng tối.

141
00:09:39,124 --> 00:09:41,594
<i>Tôi phải đi xe qua hẻm núi đó
hai lần một ngày.</i>

142
00:09:41,619 --> 00:09:43,183
<i>Đường trắc trở.</i>

143
00:09:43,208 --> 00:09:45,373
<i>Sơ hở là lao khỏi đường.</i>

144
00:09:46,391 --> 00:09:48,950
<i>Một tối, như bao tối,
tôi về nhà.</i>

145
00:09:49,564 --> 00:09:53,876
<i>Bất giác, tôi thấy rợn,
như thể không một thân một mình ở xe.</i>

146
00:09:53,901 --> 00:09:56,959
<i>Thật vô lý,
nhưng không tài nào thôi cảm giác đó.</i>

147
00:09:57,399 --> 00:09:59,928
<i>Tôi cứ nghĩ là có ai đằng sau.</i>

148
00:10:00,341 --> 00:10:03,373
<i>Tôi mà nhìn gương hậu
là sẽ thấy mặt hắn.</i>

149
00:10:03,740 --> 00:10:06,325
<i>Rồi tôi sẽ thấy tay hắn mò lên.</i>

150
00:10:06,717 --> 00:10:08,567
<i>Trọng tâm là đây, bác sĩ à.</i>

151
00:10:08,592 --> 00:10:11,511
<i>Lý trí tôi biết là tôi một mình.</i>

152
00:10:11,536 --> 00:10:16,401
<i>Nhưng tôi cũng biết trí tưởng tượng
sẽ làm gì đó hiện hình nếu nghĩ dông dài.</i>

153
00:10:38,411 --> 00:10:40,955
Tất nhiên, trong xe không có ai khác.

154
00:10:41,351 --> 00:10:43,250
Chỉ là do đầu óc tôi.

155
00:10:43,874 --> 00:10:47,172
Nhưng khác gì nhau?
Đằng nào tôi cũng đâm xe.

156
00:10:47,555 --> 00:10:48,931
Tôi may mắn.

157
00:10:49,455 --> 00:10:51,634
Cú sốc đáng lẽ giết tôi rồi.

158
00:10:51,659 --> 00:10:54,873
Bác sĩ nọ nói một cú nữa là đi đời.
Xin dám chắc.

159
00:10:55,588 --> 00:10:57,794
Và có cú sốc nào nữa chưa?

160
00:10:58,335 --> 00:10:59,671
Chưa.

161
00:11:00,452 --> 00:11:02,811
Nhưng rồi sẽ có, ngay khi tôi ngủ.

162
00:11:02,836 --> 00:11:04,937
Cô gái đó sẽ lại hiện trong mơ.

163
00:11:05,217 --> 00:11:07,850
Đó sẽ là cú sốc cuối.

164
00:11:22,329 --> 00:11:25,323
Hồi còn nhỏ, tôi từng mơ có trình tự.

165
00:11:25,962 --> 00:11:30,365
Anh nhớ rạp phim hồi trước
hay chiếu phim nhiều kỳ không?

166
00:11:30,558 --> 00:11:32,299
Giống kiểu vậy.

167
00:11:32,536 --> 00:11:34,657
Mỗi giấc mơ là một chương.

168
00:11:35,725 --> 00:11:39,208
Tôi nhớ vì khi tỉnh dậy,
tôi ghi lại diễn biến.

169
00:11:39,395 --> 00:11:41,214
Điên khùng nhỉ?

170
00:11:41,239 --> 00:11:42,934
Không hẳn.

171
00:11:42,959 --> 00:11:45,965
Có thể ghi chép của anh
là nguồn cơn mơ,

172
00:11:45,990 --> 00:11:47,550
không phải ngược lại.

173
00:11:47,575 --> 00:11:50,545
Anh không nghĩ có thể mơ theo tập?

174
00:11:50,570 --> 00:11:52,484
Tôi đâu nói không thể.

175
00:11:52,509 --> 00:11:53,958
Có thể đấy. Tin tôi.

176
00:11:56,737 --> 00:11:59,281
Một thời gian dài không mơ.

177
00:11:59,320 --> 00:12:01,548
Rồi một tuần trước, nó bắt đầu.

178
00:12:01,573 --> 00:12:03,703
Tôi lên giường khoảng 11 giờ 30.

179
00:12:04,372 --> 00:12:07,834
Tôi không mệt quá,
nhưng tôi cần nghỉ cho đỡ hại tim.

180
00:12:08,785 --> 00:12:12,561
Tôi không rõ ngủ lúc nào,
nhưng bất chợt, tôi không còn ở nhà.

181
00:12:13,151 --> 00:12:15,398
Tôi ở một công viên.

182
00:12:21,103 --> 00:12:23,968
<i>Chỗ mà chỉ có trong ác mộng,</i>

183
00:12:23,993 --> 00:12:26,791
<i>mọi thứ xiêu vẹo và méo mó.</i>

184
00:12:26,816 --> 00:12:29,277
<i>Nhưng cảm giác thật. Rất thật.</i>

185
00:12:29,717 --> 00:12:32,048
Nhanh chân.

186
00:12:32,073 --> 00:12:34,407
Chỗ này có thể trúng lớn.

187
00:12:34,432 --> 00:12:36,054
Một xu được sáu lần bắn.

188
00:12:36,079 --> 00:12:38,450
Trúng tâm là được một búp bê Kewpie.

189
00:12:38,475 --> 00:12:39,684
Thấy sao ạ? Mời anh.

190
00:12:39,709 --> 00:12:41,603
Mười xu. Mười đồng bạc.

191
00:12:41,628 --> 00:12:43,857
Nhanh chân bà con ơi,

192
00:12:43,882 --> 00:12:45,648
chương trình sắp bắt đầu.

193
00:12:45,673 --> 00:12:47,392
Xem cô nhảy. Xem cô lắc lư.

194
00:12:47,417 --> 00:12:51,554
Màn diễn hấp dẫn và mê hoặc nhất
từ thời nàng Little Egypt.

195
00:12:51,579 --> 00:12:54,490
E là bà con sẽ không thấy gì
nếu đứng ngoài đó đâu.

196
00:12:54,515 --> 00:12:56,850
Bà con phải lại gần.
Phải thế, ngay đây.

197
00:12:56,875 --> 00:12:59,724
Lại ngay gần.
Đúng rồi, đừng gần quá.

198
00:12:59,749 --> 00:13:01,172
Đừng xô đẩy nhau.

199
00:13:01,197 --> 00:13:04,217
Bà con muốn nở nang? Có ngay.

200
00:13:04,242 --> 00:13:06,573
Muốn mảnh khảnh? Chúng tôi có.

201
00:13:06,598 --> 00:13:09,577
Tóc vàng, tóc nâu, tóc đỏ.
Tin tôi đi, bà con,

202
00:13:09,602 --> 00:13:12,619
nếu không có trên này
thì không đáng chiêm ngưỡng.

203
00:13:12,644 --> 00:13:17,153
Bây giờ, hé lộ một chút
cho tiết mục bà con sẽ thấy bên trong.

204
00:13:17,178 --> 00:13:19,631
Maya, Miêu Nữ!

205
00:13:19,656 --> 00:13:21,185
Mời cô.

206
00:13:21,210 --> 00:13:25,611
Tôi biết cô đoan trang,
nhưng bà con chắc gì tin lời tôi.

207
00:14:25,515 --> 00:14:28,835
<i>Tôi không biết cô gái đó là ai.
Tôi chưa từng thấy.</i>

208
00:14:28,860 --> 00:14:32,253
<i>Nhưng dù bị cô ta cuốn hút,
tôi biết phải tránh xa cô ta.</i>

209
00:14:32,278 --> 00:14:34,441
<i>Mắt cô ta có uẩn khúc.</i>

210
00:14:34,466 --> 00:14:38,682
<i>Có gì đó sâu thẳm
ở đôi mắt đen của mèo đó.</i>

211
00:14:44,064 --> 00:14:45,566
Maya.

212
00:14:45,677 --> 00:14:47,511
Sao anh lại làm thế?

213
00:14:47,536 --> 00:14:50,625
- Sao tôi lại làm gì?
- Bỏ chạy.

214
00:14:51,408 --> 00:14:53,701
Tôi thấy muốn làm vậy.

215
00:14:54,281 --> 00:14:57,061
Anh không thấy tôi nịnh mắt?

216
00:14:58,292 --> 00:15:00,200
Có khi nịnh quá mức.

217
00:15:00,225 --> 00:15:03,826
Cô không phải quay ra sau
mua vui cho khách hàng à?

218
00:15:05,790 --> 00:15:09,100
Tôi rảnh. Trong tối nay.

219
00:15:09,540 --> 00:15:11,293
Anh đi một mình?

220
00:15:12,123 --> 00:15:13,632
Phải.

221
00:15:18,846 --> 00:15:20,977
Vậy đi với tôi.

222
00:15:24,248 --> 00:15:27,461
Anh muốn mà. Phải không, Edward?

223
00:15:27,486 --> 00:15:29,772
Sao cô biết tên tôi?

224
00:15:30,753 --> 00:15:34,007
Tôi biết nhiều thứ. Tôi là Maya.

225
00:15:35,510 --> 00:15:37,661
Đừng sợ.

226
00:15:38,216 --> 00:15:39,737
Tôi không sợ.

227
00:15:39,762 --> 00:15:41,637
Vậy đi nào.

228
00:15:43,441 --> 00:15:45,993
Anh có sợ.

229
00:15:46,018 --> 00:15:48,337
Vì sự tình này không có thật.

230
00:15:48,362 --> 00:15:50,024
Đây là giấc mơ.

231
00:15:50,177 --> 00:15:52,305
Tôi đâu có ở đây.
Tôi đang ở nhà, ngủ.

232
00:15:52,330 --> 00:15:54,245
Cô ở trong mơ của tôi.

233
00:15:54,971 --> 00:15:57,062
Tôi biết.

234
00:15:57,816 --> 00:15:59,288
Cô biết?

235
00:15:59,934 --> 00:16:01,878
Tất nhiên.

236
00:16:03,006 --> 00:16:04,982
Đi nào.

237
00:16:06,787 --> 00:16:08,414
Đi nào.

238
00:16:29,643 --> 00:16:31,705
Đưa tôi vào trong đi, Edward.

239
00:16:32,902 --> 00:16:34,989
Bên trong tối.

240
00:16:35,471 --> 00:16:38,872
Mướt, man mát và tối.

241
00:16:39,674 --> 00:16:41,341
Nhé?

242
00:16:42,394 --> 00:16:45,264
Sao tôi đôi co với giấc mơ được?

243
00:17:32,530 --> 00:17:34,663
Chúng tôi đợi anh bấy lâu, anh Hall.

244
00:17:34,870 --> 00:17:36,238
Gì cơ?

245
00:17:37,909 --> 00:17:39,998
Anh hôn tôi được rồi.

246
00:17:41,389 --> 00:17:43,477
Tôi không muốn thì sao?

247
00:17:43,656 --> 00:17:45,637
Anh muốn mà.

248
00:17:46,202 --> 00:17:48,664
Giấc mơ của ai nào?

249
00:18:18,985 --> 00:18:21,738
Lúc đó tôi biết cô ta muốn giết tôi.

250
00:18:23,004 --> 00:18:25,212
Và lúc đó anh tỉnh?

251
00:18:25,237 --> 00:18:26,761
Vâng.

252
00:18:27,075 --> 00:18:29,129
Tim tôi đập nhanh.

253
00:18:29,342 --> 00:18:32,384
Tôi phải nằm im một tiếng
chờ nó nguôi.

254
00:18:32,782 --> 00:18:34,881
Bác sĩ bảo tôi là hú vía.

255
00:18:35,079 --> 00:18:37,209
Anh biết cô gái đó là ai không?

256
00:18:37,234 --> 00:18:39,012
Không hề.

257
00:18:39,155 --> 00:18:42,252
Cô ta trông quen, nhưng tôi biết
chưa từng thấy,

258
00:18:42,277 --> 00:18:44,441
trừ khi có lẽ nhìn trên đường hay sao đó.

259
00:18:44,627 --> 00:18:46,856
Nhưng anh chắc cô ta muốn giết anh?

260
00:18:47,162 --> 00:18:48,734
Vâng.

261
00:18:50,113 --> 00:18:51,443
Anh nói tiếp đi.

262
00:18:51,468 --> 00:18:54,426
Tối sau đó, tôi thức đến 1 giờ.

263
00:18:54,897 --> 00:18:56,585
Nhưng không khác gì.

264
00:18:56,955 --> 00:18:58,881
Giấc mơ không kiểm soát nổi.

265
00:18:59,181 --> 00:19:01,167
Tôi quay lại cái công viên đó.

266
00:19:01,437 --> 00:19:03,564
Tôi chạy.

267
00:19:09,638 --> 00:19:11,181
Edward.

268
00:19:13,135 --> 00:19:14,811
Edward!

269
00:19:15,074 --> 00:19:16,497
Tránh xa tôi ra.

270
00:19:16,659 --> 00:19:20,026
Không có gì phải sợ, Edward.
Chỉ là giấc mơ mà.

271
00:19:20,459 --> 00:19:23,584
Tôi có bệnh tim.
Tôi không chịu được kích động.

272
00:19:23,609 --> 00:19:26,974
Ngố ạ. Đâu có gì kích động.
Chính anh nói thế mà.

273
00:19:27,360 --> 00:19:30,021
Anh đang ở nhà, ngủ trên giường.

274
00:19:30,792 --> 00:19:34,141
Giờ anh có thể làm mọi thứ
mà lúc tỉnh không làm được.

275
00:19:34,166 --> 00:19:36,465
Không đúng. Bác sĩ nói...

276
00:19:36,490 --> 00:19:38,238
Nhìn kìa, Edward.

277
00:19:42,430 --> 00:19:44,863
Nhìn kìa, Edward, nhìn đi.

278
00:19:47,189 --> 00:19:49,150
Đi nào, Edward, vui mà!

279
00:19:49,175 --> 00:19:51,194
Đi nào.

280
00:19:51,480 --> 00:19:55,300
<i>Tôi không muốn lại gần cái tàu lượn,
nhưng tôi không kiềm chế nổi.</i>

281
00:19:55,451 --> 00:19:57,452
<i>Tôi phải đi theo cô ta.</i>

282
00:19:57,477 --> 00:20:01,373
<i>Mặc dù tôi biết hệ lụy,
tôi phải theo cô ta.</i>

283
00:20:22,022 --> 00:20:24,713
Bám chắc, Edward.

284
00:20:52,729 --> 00:20:54,553
Dừng lại đi!

285
00:20:54,578 --> 00:20:56,959
Không dừng được. Quá muộn rồi.

286
00:21:22,217 --> 00:21:25,611
Tôi phải thoát!

287
00:21:25,675 --> 00:21:27,850
Nhảy đi, Edward, nhảy!

288
00:21:28,150 --> 00:21:30,713
<i>Nhảy đi, Edward, nhảy!</i>

289
00:21:32,729 --> 00:21:34,638
Hết rồi?

290
00:21:34,796 --> 00:21:36,365
Vâng, hết rồi.

291
00:21:36,634 --> 00:21:39,517
Nếu đi ngủ, tôi sẽ quay lại cái tàu lượn.

292
00:21:39,542 --> 00:21:41,419
Maya sẽ tóm lấy tôi.

293
00:21:41,444 --> 00:21:42,945
Cô ta sẽ đẩy tôi.

294
00:21:42,970 --> 00:21:44,896
Vậy là tôi xong đời.

295
00:21:45,422 --> 00:21:48,151
Nhưng mặt khác, nếu tôi thức thêm,

296
00:21:48,176 --> 00:21:51,443
tim tôi sẽ không chịu được áp lực.
Và thế là tôi xong đời.

297
00:21:51,586 --> 00:21:53,988
Úp, bạn thắng. Ngửa, tôi thua.

298
00:21:54,435 --> 00:21:56,456
Tiến thoái lưỡng nan, bác sĩ nhỉ?

299
00:22:00,950 --> 00:22:04,012
- Anh đi đâu vậy?
- Ra ngoài, hít khí trời.

300
00:22:04,037 --> 00:22:07,298
- Theo tôi thì đừng.
- Theo anh thì sao? Mặc áo tâm thần à?

301
00:22:07,573 --> 00:22:09,485
Chào anh,  bác sĩ.

302
00:22:09,749 --> 00:22:12,145
Anh không làm được gì thêm cho tôi đâu.

303
00:22:23,764 --> 00:22:25,560
Maya!

304
00:22:32,359 --> 00:22:34,019
Sao vậy, Hall?

305
00:22:34,044 --> 00:22:35,671
Chính là cô ta.

306
00:22:35,696 --> 00:22:37,286
Lễ tân của tôi?

307
00:22:37,311 --> 00:22:40,162
Xin lỗi, nhưng tên cô ấy không phải Maya.

308
00:22:58,144 --> 00:22:59,808
Cô Thomas?

309
00:23:01,765 --> 00:23:03,103
Vâng, bác sĩ?

310
00:23:03,128 --> 00:23:05,205
Mời cô lại đây.

311
00:23:14,190 --> 00:23:16,031
E là anh ta chết rồi.

312
00:23:16,538 --> 00:23:19,597
Nhưng anh ta mới vào được chốc lát.

313
00:23:19,622 --> 00:23:21,191
Tôi biết.

314
00:23:22,028 --> 00:23:24,571
Khi vào, tôi bảo anh ta ngồi
và anh ta nghe lời.

315
00:23:25,336 --> 00:23:28,343
Chưa đầy hai giây, anh ta ngủ.

316
00:23:31,667 --> 00:23:33,836
Rồi anh ta hét lên như cô nghe thấy.

317
00:23:33,939 --> 00:23:35,733
Đau tim?

318
00:23:36,354 --> 00:23:38,036
Có lẽ vậy.

319
00:23:39,377 --> 00:23:41,881
Không phải cách ra đi quá bi đát.

320
00:23:42,228 --> 00:23:44,811
Ít nhất anh ấy ra đi bình yên.

321
00:23:47,688 --> 00:23:51,265
<i>Người ta nói giấc mơ chỉ khoảng một giây,</i>

322
00:23:51,507 --> 00:23:54,707
<i>nhưng trong giây đó,
người ta có thể sống cả đời.</i>

323
00:23:54,739 --> 00:23:56,872
<i>Người ta có thể gặp nạn và chết,</i>

324
00:23:56,897 --> 00:23:59,745
<i>và ai dám khẳng định
thực tại nào hơn?</i>

325
00:24:00,127 --> 00:24:03,166
<i>Cõi mình biết hay cõi trong mơ?</i>

326
00:24:03,191 --> 00:24:05,603
<i>Giữa thiên đường, bầu trời, trần gian,</i>

327
00:24:05,628 --> 00:24:07,976
<i>trong Chốn Chạng vạng.</i>

328
00:24:14,405 --> 00:24:16,870
<i>Rod Serling,
người sáng tạo</i> Chốn Chạng vạng,

329
00:24:16,895 --> 00:24:20,969
<i>sẽ tiết lộ câu chuyện tuần tới
sau phân đoạn này từ một nhà tài trợ.</i>

330
00:24:22,385 --> 00:24:24,595
<i>Bây giờ, xin mời anh Serling.</i>

331
00:24:24,747 --> 00:24:26,824
Ngày xửa ngày xưa, có một con tàu

332
00:24:26,849 --> 00:24:29,118
đi từ Liverpool, England
tới New York.

333
00:24:29,143 --> 00:24:32,237
Nó không đến được đích
và một tàu viên biết lý do.

334
00:24:32,262 --> 00:24:34,727
Tuần tới chúng tôi kể câu chuyện
của người này.

335
00:24:34,752 --> 00:24:38,525
Diễn viên ưu tú Nehemiah Persoff
đóng vai Carl Lanser,

336
00:24:38,550 --> 00:24:42,637
người và câu chuyện đầy ám ảnh
mang tên "Judgement Night."

337
00:24:42,780 --> 00:24:45,616
Con tàu giương buồm tuần tới
và mong quý vị đến tiễn.

338
00:24:45,641 --> 00:24:47,978
Xin cảm ơn và chúc ngủ ngon.

339
00:25:30,414 --> 00:25:32,738
<i>Hãy đón xem cuộc sống gia đình
đầy niềm vui</i>

340
00:25:32,763 --> 00:25:35,742
<i>của một trong những nghệ sĩ danh tiếng
của Mỹ,</i> The Danny Thomas Show.

341
00:25:35,767 --> 00:25:39,007
<i>Tối thứ hai
ở hầu hết các đài truyền hình này.</i>

